Hiển thị các bài đăng có nhãn lam-me-gioi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lam-me-gioi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

Bí quyết làm các món hải sản ngon nhất

Hải sản Hà Nội càng tươi ăn càng ngon, nếu chưa dùng ngay, bạn cần sơ chế sạch trước khi bảo quản. Khi làm món hấp hải sản, bạn đừng để lâu vì món ăn sẽ bị khô và mất vị ngọt. Còn nếu nướng, nên phết một lớp dầu lên vỉ trước khi đặt hải sản lên. 

Cách sơ chế hải sản

Cách sơ chế hải sản ngon
Cách sơ chế hải sản ngon
Hải sản thường phải ăn lúc còn tươi, nhưng vì một lý do nào đó sau khi mua về bạn chưa dùng đến thì bạn phải sơ chế sạch trước khi cất vào tủ lạnh (có thể giữ trong 1-2 ngày. Sau đây là cách sơ chế cho một số loại hải sản thường gặp nhất:

Với các loại hải sản có vỏ cứng như nghêu, sò, ốc cần giữ cho phần vỏ không bị sứt mẻ. Những loại này sống khá lâu trong môi trường ẩm nên giữ chúng trong túi vải sạch rắc nước lên cho có độ ẩm là bạn có thể để từ 1- 2 ngày mà không cần phải bảo quản trong tủ lạnh.

Hàu, điệp và vẹm nếu còn nguyên con thì nên bảo quản trong hộp riêng và cho vào tủ lạnh. Hoặc bạn có thể tách phần thịt hàu, đặt lên khay và nhỏ thêm vài giọt chanh lên trên để cách ly với các thực phẩm khác.

Mực, cá biển nên loại bỏ phần da và ruột, rửa sạch để ráo sau đó gói kín trong bao nhựa.
Hải sản cần sơ chế đúng cách để hết mùi tanh
Hải sản cần sơ chế đúng cách để hết mùi tanh
Tôm cắt râu, loại bỏ phần đầu, rửa sạch cho vào hộp có một ít nước vào rồi bỏ vào ngăn đá, bạn có thể sử dụng trong thời gian lâu mà tôm vẫn tươi.

Bạn cần nhẹ tay khi rửa hay sơ chế hải sản để tránh bị dập nát, có thể gây hỏng một cách nhanh chóng.

Chế biến hải sản

Hải sản để trong ngăn đá, khi muốn chế biến, bạn nên cho xuống ngăn mát một đêm để rã đông. Nếu muốn chế biến ngay, bạn có thể đặt chúng dưới vòi nước hoặc cho vào lò vi sóng, tránh ngâm vào nước ấm hoặc để ra nhiệt độ bên ngoài, như thế chúng rất dễ bị nhiễm khuẩn và có mùi vị không ngon.

Khi hấp hải sản, bạn nên để vỉ cách mặt nước khoảng 7 cm, phải đậy nắp thật kín và giảm lửa. Khi nước sôi, bạn nên tắt lửa nhưng không mở nắp ngay mà để hải sản tiếp tục chín bằng hơi nóng trong khoảng 4- 9 phút. Đừng hấp quá lâu hải sản sẽ bị khô và mất đi vị ngọt.

Làm món nướng: Hải sản dùng để chế biến món nướng rất hấp dẫn. Nếu bạn thích nướng bằng lò vi sóng hoặc lò nướng thì sau khi tẩm ướp gia vị bạn bọc chúng lại bằng giấy bạc và chỉnh nhiệt độ 200 - 230 độ C. Khi nướng bằng bếp than, nên phết một lớp dầu lên trên vỉ trước khi đặt hải sản lên. Than nướng phải cháy đỏ, trở tay đều khi nướng và nhớ là phải phết dầu ăn lên hải sản để tránh cho món ăn bị khô và cháy.

Những điều nên tránh khi sử dụng hải sản

Không nên thường xuyên ăn các loại cá lớn như cá mập, cá kiếm, cá thu loại lớn, cá kình, các loài ốc, nghêu, sò... vì chúng rất dễ bị nhiễm độc.

Tuyệt đối không ăn hải sản đã chết vì chúng có thể tiết ra chất độc.

Không nên mua hải sản có màu sắc khác thường vì những loài hải sản sống trong vùng ô nhiễm thường có màu sắc như vậy.

Phụ nữ mang thai nên hạn chế ăn cá ngừ do cá ngừ thường chứa thủy ngân gây độc cho thai nhi.

Khi ăn các loại hải sản như nghêu, sò ốc, hến không nên uống bia vì bia làm cản trở quá trình bài tiết đạm thừa ra khỏi cơ thể. Nếu thường xuyên uống bia khi ăn các loại hải sản này chất đạm thừa sẽ lưu lại trong cơ thể dẫn đến các khớp cơ sẽ bị đau và sưng đỏ.

Sau khi ăn hải sản bạn không nên ăn tráng miệng bằng các loại trái cây như nho, lựu, hồng... vì các loại quả này có chứa axít nên khi tiếp xúc với protein có trong hải sản sẽ hình thành chất lắng đọng, dẫn đến khó tiêu.


Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

Cách giáo dục kỳ quặc làm nên con người Nhật như thế nào?

Nếu các bạn biết về người Nhật, những con người của nền nếp, ngăn nắp thì hẳn bạn cũng tò mò không hiểu họ đã giáo dục trẻ bằng phương pháp gì?
Nghe cách dạy trẻ mẫu giáo ở Nhật mà ban đầu tôi đã há hốc mồm và thấy hơi phi lý. Nhưng thật lạ là càng ngẫm càng thấy phương pháp của họ thật tuyệt vời.
Cách dạy trẻ ở mẫu giáo Nhật Bản
Trước khi đến Nhật Bản, Tiantian – con gái tôi cũng đã có 1 năm học tập tại trường mầm non quê nhà. Nói vậy để biết rằng chúng tôi không hề xa lạ gì với cách giáo dục trẻ tại trường mầm non. Tuy nhiên, những gì tôi được nhìn thấy, trải nghiệm ở xứ Hoa Anh Đào vẫn khiến tôi phải “choáng váng”. Tôi xin kể ra đây 8 điều “kì quặc” về mẫu giáo tại Nhật Bản:

Thứ nhất, Nhiều túi một cách kỳ lạ

Ngay ngày đầu nhập học, tôi đã ngợp khi cô giáo của bé nhà tôi giải thích rằng cần rất nhiều túi cho cháu với đủ loại kích cỡ. Một túi để sách vở, một túi chăn, một chiếc túi để đồ dùng ăn uống, một hộp để đồ dùng ăn uống, một túi quần áo, một túi quần áo thay, một túi quần áo để cất đồ sau khi thay ra, và một túi để giày. Sau đó, các cô còn cẩn thận dặn dò: Túi A phải dài như vầy, rộng như vầy, túi B phải dài như vầy, rộng như vầy, túi C phải phù hợp với túi D và E phải đựng được trong túi F. Quả thật lúc đó tôi hơi bị ngợp chỉ biết mắt chữ "O" mồm chữ "A". Một số nhà trẻ thậm chí còn yêu cầu mẹ phải tự tay may túi cho con.
Trẻ em Nhật Bản nhiều túi một cách kỳ lạ

Cũng phải mất 2 năm học của cháu tôi mới làm quen được với thói quen sử dụng các loại túi này, và những đứa trẻ trở nên rất giỏi trong việc đặt những thứ vào đúng chỗ của nó. Tôi thường nghĩ rằng đây cũng chính là lý do mà người dân Kyoto không ngại việc phân loại rác của họ bởi họ đã được dạy điều này ngay từ tấm bé.

2. Tất cả những chiếc túi trên đều do trẻ con xách. Người lớn không phải mang gì cả.

Đây mới chính là cảnh tượng khiến tôi shock nhất: Khi đưa con đến trường hoặc đón con về, tôi nhận thấy rằng tất cả các phụ huynh khác, có thể là cha, mẹ, hoặc ông bà, luôn đi tay không. Trong khi tất cả những chiếc túi có kích thước khác nhau (ít nhất là hai hoặc ba chiếc) như tôi đã đề cập ở trên được xách bởi những cô bé, cậu bé nhỏ lũn chũn. Hơn nữa, chúng lại còn vừa xách vừa đi rất nhanh!
Chúng ta thì sao? Có lẽ do thói quen hoặc có lẽ là do văn hóa riêng mà chúng ta thường làm thay con trẻ. Bản thân tôi cũng thường mang túi xách cho con, và Tiantian thì đi tay không. Chỉ vài ngày sau, Tôi và cô giáo của bé có một cuộc trò chuyện nhỏ: "Mẹ Tiantian, ở trường, cô bé tự làm hết mọi thứ một mình..." (Người Nhật họ thường chỉ nói nửa câu, nửa câu còn lại để bạn tự hiểu). Tôi ngay lập tức nhận ra rằng cô đang có ý muốn hỏi về tình hình ở nhà của Tiantian, nhưng khi nhìn thấy tôi vẫn còn đang suy nghĩ, cô giáo tiếp tục, "...tự xách túi đi học là một ví dụ...". Sau lời nhắc tế nhị này, những lần sau đến trường tôi để con bé tự xách đồ của bé.
Tại buổi họp phụ huynh, tôi nói với mọi người rằng ở đất nước tôi phụ huynh thường thực hiện tất cả mọi thứ cho con mình. Đến lượt các bà mẹ Nhật Bản “choáng váng”. Đồng lòng như một, họ hỏi: "Tại sao?"
Tôi cũng tự hỏi tại sao? Phải chăng người Nhật họ không thương con mình như chúng ta?

3. Thay quần áo liên tục

Trường mẫu giáo Nhật của Tiantian có đồng phục riêng. Khi Tiantian đến lớp, bé phải cởi nó ra và mặc quần áo để chơi vào. Bé cũng phải cởi giày của mình và thay vào đó là đôi giày vải bệt như giày múa ba lê màu trắng. Khi đi vào sân tập thể dục, con phải thay giày. Sau giấc ngủ trưa thì bọn trẻ lại thay đổi quần áo một lần nữa. Thực sự rất phiền toái.
Khi Tiantian còn học Lớp hoa cúc, bé thay quần áo rất chậm và tôi không thể không giúp con một tay. Nhưng tôi nhanh chóng nhận thấy rằng tất cả các bà mẹ Nhật Bản đều đang đứng sang một bên, không ai giúp đỡ con mình cả. Tôi từ từ thấy rằng việc thay quần áo tưởng như “kì quặc” này cũng góp phần giáo dục con cái biết tự lập và độc lập trong cuộc sống. Thông qua những việc ở trường như thay quần áo, gắn “sao” hàng ngày, treo khăn tay lên giá…những đứa trẻ này bắt đầu học thói quen giữ gìn mọi thứ ngăn nắp ngay từ khi mới 2,3 tuổi.

4. Mặc quần đùi vào mùa đông

Trẻ em Nhật Bản mặc quần short (quần đùi) kể cả trong mùa đông, bất kể trời lạnh đến  thế nào. Bố mẹ tôi ở nhà rất lo lắng, và liên tục nhắc nhở tôi cần nói chuyện với giáo viên về vấn đề này, bởi vì con tôi không như trẻ Nhật, không thể chịu lạnh được.
Các mẹ hẳn ai cũng hiểu một điều là, khi con trẻ mới bắt đầu đi học mẫu giáo, bé sẽ ốm, sẽ ho, sẽ hắt xì sổ mũi liên miên. Nhưng khi tôi nói chuyện với các bà mẹ Nhật Bản về vấn đề này, câu trả lời của họ làm tôi ngạc nhiên. "Tất nhiên rồi! Lý do chúng tôi gửi con đến học mẫu giáo là để bị bệnh."
Nhìn thấy sức khỏe của con thay đổi và dần thích ứng với các điều kiện khác nhau, tôi chợt nhận ra rằng chúng ta không nên làm hỏng con mình bằng việc bao bọc chúng quá kỹ càng.

5. Giáo dục hỗn hợp

Chúng ta thường quen với chuyện mỗi lớp sẽ có một chương trình học riêng và trẻ đến trường là ở nguyên trong lớp của mình. Ở Nhật thì khác.
Tất cả các lớp học mầm non đều được đặt theo tên của một loại hoa. Khi mới vào học, Tiantian bắt đầu với Lớp hoa cúc, sau đó là Hoa Lily, bây giờ bé đã là một trong những "chị cả” của trường, học lớp Hoa Violet. Với những bé sơ sinh chưa tròn 1 tuổi sẽ được gộp chung vào một lớp gọi là Lớp hoa Anh đào.
Trước 9:30 sáng, và sau 3:30 chiều, học sinh toàn trường sẽ cùng chơi chung. Trong sân lớn của trường, trẻ lớn giữ trẻ bé, đứa nhỏ đuổi bắt đứa lớn và chúng vui chơi vô cùng hòa đồng. Trẻ em Nhật được trải nghiệm cảm giác có "anh chị em” và qua đó, ý thức về độ tuổi, sự trưởng thành của bản thân cũng tăng lên rõ rệt.

6. Giáo dục mầm non dạy trẻ em biết cười và nói “cảm ơn”.

Ở nước ta trẻ em học mầm non phải học số, chữ cái, vẽ, hát, .. còn trẻ em Nhật hoàn toàn khác. Chúng không được giáo dục trí tuệ, không sách giáo khoa mà thay vào đó là vài quyển sách ảnh được cập nhật theo tháng. 
Vậy ở trường mầm non Nhật bản trẻ được được dạy gì?
Chúng học cách mìm cười và nói cảm hơn.vì theo quan niệm của họ "bất kể bạn là ai, bạn đang nói chuyện với ai, biết cách mỉm cười mới là quan trọng. Một cô gái có nụ cười tươi luôn là người đẹp nhất" và câu nói "cảm ơn" cực kỳ quan trọng. 
Phải thấy rằng tất cả những gì được coi là quan trọng ở Nhật thì ở nước lại đều bị "lơ". Tuy nhiên tôi để ý là, sau 3 năm học, Tiantian thậm chí đã tiến bộ cả trong khả năng âm nhạc, nghệ thuật, và đọc chữ. Những điều này trẻ có được từ những cải thiện để hướng đến một nền giáo dục toàn diện.

7. Vô vàn buổi dã ngoại

Trường mầm non ở Nhật Bản rất hay tổ chức các buổi dã ngoại. Điều đó cũng có nghĩa là tôi phải đánh dấu vào lịch những ngày tôi cần chuẩn bị hộp ăn trưa cho con để bé mang đi theo đường. Tôi không thể đếm bao nhiêu lần Tiantian đi leo núi, bao nhiêu hồ bé đã nhìn thấy, hoặc có bao nhiêu động vật hoặc thực vật bé gặp.
Được tham gia nhiều hoạt động ngoài trời

Bên cạnh đó, Tiantian cũng hay được đi nhặt quả sồi, làm bánh, tham gia lễ hội thể thao, biểu diễn cho các sự kiện cộng đồng, ngủ qua đê ở ngoài, đến các lễ hội nổi tiếng, tham dự đền thờ, triển lãm… Tôi chỉ biết rằng có rất nhiều.

8. Khả năng phi thường của giáo viên

Trong một lớp mầm non Nhật có 10-30 học sinh, nhưng chỉ có một giáo viên. Ban đầu tôi đã khá nghi ngờ, nếu chỉ một giáo viên mà có thể kiểm soát hết tất cả chừng đấy học sinh thì quả thật “phi thường”. Sau đó, tôi phát hiện ra rằng tôi đã đánh giá thấp những giáo viên mẫu giáo Nhật Bản. Chỉ với một giáo viên này, cô đã có thể tổ chức ra chương trình văn nghệ của các bé (rất chuyên nghiệp), 30 tác phẩm nghệ thuật, âm nhạc, đọc sách, ngày sinh nhật ba mươi trẻ em…tất cả đều rất qui củ và có phương pháp. Nhìn vào giáo viên, tôi thấy cô ấy luôn luôn vui vẻ và thoải mái, mặc dù cũng đã khoảng 50 tuổi.
Quả thật, những điều tôi đã "mắt thấy tai nghe" về nền giáo dục và nuôi dạy con cái của Nhật Bản quả thật luôn khiên tôi cảm thấy thú vị và khâm phục.

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Học cách khiến con tự giác làm việc nhà (học mẹ Singapore)

Để rèn luyện cho trẻ nhỏ cách tự giác làm việc nhà thật khó nhưng các bạn hãy tham khảo bài chia sẻ sau của một chị nhé. Đây là câu chuyện thật của bà mẹ Việt lấy chồng Singapore
"Tôi năm nay 30 tuổi, đang mang bầu lần đầu. Tôi lấy chồng Singapore rồi chuyển ra nước ngoài đến sống cùng gia đình chồng và cả anh chị chồng tại một khu chung cư cũng thuộc loại cao cấp của thành phố ở khu Bugis. Vợ chồng anh rể tôi đã có một bé trai năm nay 4 tuổi, tên là Ken. Ken sinh ra và lớn lên ở Singapore từ nhỏ, đặc biệt rất ngoan ngoãn, nhanh nhẹn và thông minh.
Làm sao dạy trẻ tự làm việc nhà
Làm sao dạy trẻ tự làm việc nhà
Là người lần đầu làm mẹ, lại mới sang Singapore, tôi đặc biệt thích quan sát cách nuôi dạy con của chị dâu mình, một phụ nữ Singapore hiện đại. Điều làm tôi thấy “hâm mộ” nhất ở cách nuôi dạy con của chị dâu mình, đó là cách chị khiến Ken tuy con nhỏ nhưng rất tự giác làm việc nhà.
Còn nhớ lần đầu sang Sing, tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy ngay sau bữa ăn cơm, cậu con trai nhỏ của chị dâu tự giác đứng dậy dọn bát đũa. Có vẻ mới tập rửa bát, Ken vẫn còn khá lóng ngóng và làm rất chậm chạp. Nghĩ mình làm khách mới đến nhà, lại là người lớn, tôi vội vàng bảo chị dâu “Để em làm cho nhanh chị ạ”. Tuy nhiên, chị dâu tôi ngay lập tức ngăn cản “Cứ để Ken làm!”.
Giúp trẻ có thói quen tự giác ngay từ nhỏ
Giúp trẻ có thói quen tự giác ngay từ nhỏ
Vậy là suốt buổi tối hôm đó, Ken đã mất tới 1 tiếng mới rửa xong chỗ bát đũa. Đôi chỗ bé làm còn vụng, có lúc không biết úp bát vào đâu, khi thì lại vô tư cho quá nhiều nước rửa bát khiến bọt bắn tùm lum. Tôi ngồi đó mà sốt ruột vô cùng, chỉ muốn đến giúp Ken một tay. Vậy nhưng chị dâu tôi tuyệt nhiên không lao ra giúp đỡ, cũng không bao giờ tôi nghe thấy câu “Không! Đừng làm như thế. Phải thế này này…” mỗi khi Ken làm sai.
Chị nhẹ nhàng giải thích với tôi: Hôm nay là lần đầu tiên Ken học rửa bát. Mới tập làm thì không thể hi vọng bé là nhanh hay hoàn hảo được. Thế nhưng em mà giúp bé nghĩa là đã gián tiếp nói với bé rằng em nghĩ Ken không có khả năng làm được mất rồi. Cũng đừng vội vàng giúp đỡ hay chặn lại giữa chừng, trẻ sẽ nản chíQuả thật, ngay sau khi Ken làm xong, cậu bé cảm thấy rất vui vẻ hồ hởi. Chị dâu tôi thì cũng không quên khen Ken và dặn dò nhẹ nhàng: “Hôm nay Ken học món mới giỏi lắm. lần sau thì chỉ cần chú ý cho ít nước rửa bát thôi là tuyệt vời rồi”.
Cũng không bao giờ, tôi thấy chị dâu nói với Ken một câu “Con dọn phòng của mình đi” rồi bỏ đi mà luôn ngồi lại với con. Lần Ken học rửa bát cũng thế. Tôi lấy làm lạ. Sau mới nhận ra rằng, thường khi ở nhà, khi mẹ tôi nói với em trai mình rằng “con dọn phòng đi” thì kết quả sau đấy 1 tiếng, vẫn là một căn phòng bừa bộn. Trẻ nhỏ mới học tính tự giác, không nên để việc đấy rồi bỏ đi. Cũng không nên giao cho bé việc rất ‘chung chung’ như dọn phòng, dọn nhà. Chị dâu tôi luôn giao việc cho Ken rất cụ thể: Gấp quần áo, quét phòng, cất đồ chơi… Trẻ vì vậy sẽ dễ dàng hoàn thành mục tiêu hơn
Đừng nghĩ rằng trẻ nhỏ chưa thể làm gì sẽ khiến chúng lớn mà không có thói quen tự giác
Đừng nghĩ rằng trẻ nhỏ chưa thể làm gì sẽ khiến chúng lớn mà không có thói quen tự giác

Dạy con học rửa bát quét nhà, không lạ. Tôi đã từng thấy rất nhiều mẹ Việt thực hiện. Tuy nhiên, kết quả ra sao hẳn chị em cũng rõ. Thường chỉ sau 1,2 ngày ngoan ngoãn, về sau bé sẽ thường chây lười và rồi mỗi khi mẹ nhắc con rửa bát, ta sẽ thường xuyên phải nghe thấy những câu chống chế như “Lát nữa con làm” hay “Con mệt lắm mẹ ơi”. Lý do trẻ con chán làm việc nhà cũng y như người lớn chúng ta thôi. Đó là vì làm việc nhà rất tẻ nhạt, buồn chán. Ken cũng từng có khi mè nheo với mẹ, thề thốt rằng cậu bé sẵn sàng ngồi học thêm 1,2 tiếng để khỏi làm việc nhà. Hẳn là mẹ Việt thì sẽ mừng quá, “Con học ngay đi, để đấy mẹ làm”. Nhưng chị dâu tôi thì không như vậy. Học là học, việc nhà của Ken, con vẫn phải hoàn thành đầy đủ. Vì sao cần dứt khoát như vậy?
Bởi dạy trẻ làm việc nhà và biết giúp đỡ bố mẹ, điều quan trọng nhất là cần phải tạo thói quen cho trẻ. Chị dâu tôi bắt đầu cho Ken tập làm việc nhà từ khi mới 18 tháng,. Công việc lúc đấy của ken rất đơn giản, tự nhặt đồ chơi của mình cất vào giỏ và gấp quần áo gọn gàng mỗi ngày. Mẹ Sing như chị dâu tôi thường rất tinh ý, luôn bắt đầu cho con làm việc nhà ngay khi bé chớm có dấu hiệu muốn giúp đỡ bố mẹ chứ không đợi đến khi trẻ lớn. Những công việc như vậy sẽ tự giác ăn sâu vào thói quen của trẻ, bé sẽ lớn lên cùng nhứng thói quen dọn dẹp đồ chơi, rửa bát đũa hàng ngày.. Từ đó, hiếm khi nảy sinh thói lười biếng. 


Theo ý kiển của bản thân tôi thì cách dạy trẻ làm việc nhà sớm của người chị dâu Singapore của tôi rất hiệu quả và sáng suốt. Cũng là người sắp làm mẹ tôi sẽ học tập cách dạy trẻ của chị để tránh mắc phải những sai lầm như ông cha ta xưa. Tôi xin chia sẻ với những chị em sắp, đang và đã làm mẹ bài học này để các mẹ tham khảo nhé. Rất mong nhận được những đóng góp của các mẹ để cùng xây dựng thế hệ con trẻ ngoan ngoãn, khỏe mạnh và học giỏi"

Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

13 Cách dạy bé nghe lời răm rắp

1. "Khi nào... thì"

"Khi nào con đánh răng học xong thì chúng ra sẽ xem phim" hoặc "Khi nào con vẽ xong thì mẹ sẽ cho con xem hoạt hình". Từ "khi nào" ngụ ý đó là công việc bé cần hoàn thành và mang nghĩa tích cực hơn so với khi dùng từ "nếu".

2. "Chân trước, miệng sau"

Thay vì đứng ở xa, hét lên: "Xuống nhà ngay để ăn cơm", bạn có thể đi vào căn phòng nơi bé đang xem tivi, chơi với bé và nói chuyện chia sẻ sở thích với con vài phút. Sau đó, thương lượng để bé tắt tivi, đứng dậy ăn cơm. 

3. Hãy cho bé lựa chọn

"Con thích thay đồ ngủ hay đánh răng trước" hoặc "Con thích mũ màu đỏ hay mũ màu xanh?". Điều này gợi ý cho bé để bé không có lựa chọn thứ 3.
Cho bé lựa chọn để bé làm theo ý bố mẹ
Cho bé lựa chọn để bé làm theo ý bố mẹ

4. Đừng hỏi khó

Bé càng ít tuổi thì yêu cầu của mẹ phải càng ngắn và đơn giản. Hãy xem xét mức độ hiểu biết của bé nhà bạn dựa trên độ tuổi. Ví dụ, lỗi phổ biến của cha mẹ là hỏi bé 3 tuổi: "Sao con làm thế?" (đôi khi người lớn còn không thể biết vì sao). Thay vào đó, hãy hỏi: "Kể cho mẹ xem con đã làm gì?".

5. Trực tiếp

Nếu bạn định nói gì đó với bé thì trước hết hãy ngồi xuống để tầm mắt của mẹ và bé ngang nhau. Như thế, bạn mới thu hút được sự chú ý của con. Đồng thời, cách này còn giúp bé tập trung vào những điều mẹ sắp nói. Tuy nhiên hãy nhìn con với ánh mắt yêu thương thay vì ánh mắt giận giữ sẽ làm bé sợ.

6. Gọi tên

Khi đề nghị bé làm gì, bạn hãy gọi tên; chẳng hạn: "Ben, lấy hộ mẹ cái cốc".

7. Nguyên tắc từng câu một

Nghĩa là bạn chỉ nên yêu cầu con làm một việc một lúc. Bạn càng "dông dài" với các yêu cầu, bé nhà bạn càng có xu hướng "giả điếc". Nói quá nhiều là sai lầm phổ biến của cha mẹ khi đối thoại với con về một chuyện.

8. Hãy đơn giản 

Cần sử dụng câu ngắn với ngôn ngữ mà bé hiểu được. Bạn hãy nghe cách các bé trò chuyện với nhau và tìm hiểu ngôn ngữ của bé. Khi nói với bé, bạn cần chắc là bé đã hiểu rõ.
Nhẹ nhàng và nói với bé thật đơn giản nhé!
Nhẹ nhàng và nói với bé thật đơn giản nhé!

9. Để bé nhắc lại yêu cầu của mẹ

Nếu bé không nhắc lại được tức là bạn cần thay đổi cách nói để bé dễ hiểu hơn. Đơn giản câu nói đi.

10. Đưa lợi ích để bé không từ chối

Bạn có thể phải cãi cọ với bé 2-3 tuổi nhà mình về việc chọn quần áo nhưng nếu bạn gợi ý: "Con mặc áo dài tay này vào và mẹ con mình sẽ ra ngoài chơi" thì mọi chuyện sẽ khác. Đưa ra lợi ích cho bé khiến yêu cầu của mẹ có sức nặng hơn. Đó là lý do bé không muốn từ chối mẹ.

11. Hãy tích cực

Có rất nhiều cách để diễn đạt một hành động hay một ý nghĩa vậy thay vì chọn cách giận giữ quát mắng: "Không làm ồn ở đây", bạn có thể gợi ý: "Con hãy về phòng mình vui chơi đi".

12. Bắt đầu "chỉ thị" của bạn với từ "mẹ muốn"

Thay vì "vào học bài đi", hãy nói "Mẹ muốn con đi học bài"; thay vì: "Hãy đi đánh răng đi”, bạn nói: “Mẹ muốn con đi đánh răng ngay”. Điều này hợp với tâm lý phát triển của bé: muốn làm mẹ vui nhưng ghét bị ra lệnh.
Hãy nhìn trẻ và nói mẹ muốn thay vì quát mắng hay đôi co với trẻ
Hãy nhìn trẻ và nói mẹ muốn thay vì quát mắng hay đôi co với trẻ

13. Sử dùng "Khi con... mẹ cảm thấy... bởi vì..."

Chẳng hạn: "Khi con chạy lung tung trong siêu thị, mẹ cảm thấy lo lắng bởi vì con có thể bị lạc".

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Mẹ Nhật chuẩn bị cho con đi học chỉ mất 4 phút, bạn tin không?

Video được trích ra từ một chương trình truyền hình của Nhật Bản. Trong đó quay cảnh người mẹ Nhật chỉ trong vòng 4 phút có thể làm tất cả các công việc như: gọi con, chuẩn bị đồ ăn sáng, ăn trưa, thay quần áo cho con và cho bản thân.
Mẹ Nhật Bản chỉ mất 4 phút để chuẩn bị cho con đi học

Sự kết hợp hoàn hảo của cả 2 mẹ con giống như những thước phim hài làm khán giả vỗ tay không ngớt.
Rất nhiều người sau khi xem video này đã thể hiện sự cảm thông với những người làm mẹ trong gia đình. Nhiều người cho rằng sẽ thử áp dụng vào cuộc sống của họ nhưng thực sự đâu có dễ phải không?